• lễ giỗ 6

  • lễ giỗ 5

  • lễ giỗ 4

  • lễ giỗ 3

  • lễ giỗ 2

  • lễ giỗ 1

  • Lễ giỗ 2016_1

  • 49 ngày Đai Tướng

  • giơithieuweb

  • 11

  • 10

  • 9

  • 8

  • 7

  • 6

  • 5

  • 2

  • 1

Phạm Quỳnh
Điều gì còn băn khoăn về Phạm Quỳnh?
Đã có quá nhiều bài viết, nhiều dẫn chứng sinh động, cả trong nước và nước ngoài, và ngay ở cuốn sách của tác giả Nguyễn văn Khoan, về sự đóng góp của Phạm Quỳnh cho Văn hóa Việt nam. Tôi chỉ xin đi thẳng vào vấn đề cụ thể.
thậm chí làm cho địch. Nhưng không phải tất cả những người ở lại đó đều không yêu nước, đều theo địch. Bác Hồ còn nói “yêu nước tùy theo sức của mình”. Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn là cực khó, không phải ai cũng làm được. Cuộc kháng chiến chống Mỹ đã chỉ rõ: không phải chỉ có những người cộng sản mới yêu nước. Sự giỏi dang nhất là người CS đã tập họp được cả những người không ưa Cộng sản mà cũng tập hợp trong mặt trận chống Mỹ, đến cả tổng thống cuối cùng của chế độ Sài gòn cũng có hành động có lợi cho Cách mạng. Đó chính là TẦM NHÌN HỒ CHÍ MINH trong việc đãi cát tìm nhân tài, trong việc đoàn kết dân tộc, đặc biệt trong việc đối xử với các nhân vật lớn mà cả “địch” và “ta” đều chú ý.

Với Phạm Quỳnh, Bác Hồ đã thảng thốt khi nghe tin ông bị giết.

“Giết một học giả như vậy thì nhân dân được gì? Cách mạng được ích lợi gì?” (Sách PHẠM QUỲNH, MỘT GÓC NHÌN, trang 280). Hỏi là đã trả lời, khẳng định: Phạm Quỳnh là một học giả và việc xử như vậy là sai lầm.

Với tầm nhìn đổi mới ấy, trong những năm qua, mặt bằng dân trí cũng như mặt bằng lãnh đạo đã có những thay đổi lớn trong việc thẩm định nhiều giá trị văn hóa. Chúng ta đã trả lại đúng giá trị cho Phan Thanh Giản, Nguyễn Văn Tường, một số tác giả nhóm Nhân văn giai phẩm, cho Leopold Cadiere… Tôi muốn nhắc lại trường hợp P.Cadiere. Ông là linh mục được dòng chính thống Paris bổ nhiệm, theo chân đoàn quân thực dân Pháp đi truyền giáo xứ An nam. Nhưng trên mảnh đất này, tâm hồn con người và đầu óc bác học của ông đã được “khai sáng”. Ông trở thành một nhà bác học lớn về xã hội học, dân tộc học, địa chất học, ngôn ngữ học, sinh vật học… của Việt nam mà bao chục năm trời vì vấn đề chính trị (không phải là vô lý) mà chúng ta “quên” đi sự đóng góp vĩ đại của ông. Vừa qua cuộc hội thảo đánh giá sự nghiệp của ông đã được tổ chức long trọng, chu đáo, trong 3 ngày liền tại Huế đã chứng minh cho sự đúng đắn của tầm nhìn sáng rỡ này.

3 Kết luận

Khái niệm “địch”, “ta”, “bên này” “bên kia” trong nhiều trường hợp phải hết sức cẩn trọng, trong đó yếu tố thời gian lịch sử nếu bỏ qua sẽ “là Acid Sunfuric phá hủy hết mọi giá trị”, như J.P.Sactre đã nói.

Cách nay hơn 30 năm, tôi có tiểu thuyết NGOẠI Ô, viết về cuộc sống của một vùng ngoại ô Huế sau giải phóng. Trong cuốn sách này có sự xung đột gay gắt giữa tư tưởng AI KHÔNG THEO TA LÀ ĐỊCH với tư tưởng AI KHÔNG THEO ĐỊCH LÀ TA. Cuối cùng tư tưởng AI KHÔNG THEO ĐỊCH LÀ TA thắng thế.

Với Phạm Quỳnh, tôi nghĩ, với nhiều lý do chính xác, đã đến lúc Nhà nước, ở đây là Bộ Văn hóa Thể thao và Du lịch, cần kết luận và vinh danh chính thức sự đóng lớn lao cho Văn hóa dân tộc của Ông.

Huế ngày 30/8/2012

 
VIDEO