• lễ giỗ 6

  • lễ giỗ 5

  • lễ giỗ 4

  • lễ giỗ 3

  • lễ giỗ 2

  • lễ giỗ 1

  • Lễ giỗ 2016_1

  • 49 ngày Đai Tướng

  • giơithieuweb

  • 11

  • 10

  • 9

  • 8

  • 7

  • 6

  • 5

  • 2

  • 1

Phạm Dạ Thủy
Chuyện làng văn nghệ
Ngu thế đủ rùi…
 Nhà thơ Phạm Dạ Thủy

Nếu không có cuộc gặp Ngọc Yến tại Nhà sáng tác Nha Trang, câu chuyện tôi sắp kể với các bạn vẫn mãi nằm trong ký ức. Câu chuyện được vài bạn bè thân thiết NGHE nhưng chưa ĐỌC, chỉ vì “khổ chủ” không muốn “khoe” cái “ngu” của mình. Xấu hổ quá đi mất!

Ngọc Yến ơi, mình nghe lời Ngọc Yến đây. Mình viết ra để bạn mình chẳng những được “tai nghe” mà còn “mắt thấy” nữa há!

Cuối tháng 5 mình đi Hà Nội “nghỉ hè” một tuần. Kế hoạch đi chơi kín lịch cho đáng đồng tiền bát gạo, cho xứng với “công” nằm tàu gần một nghìn ba trăm cây số chớ ít sao! Sau ngày đầu gặp gỡ thật vui, thật tình cảm cùng anh Phan Chí Thắng, Yến Nghiêu, Phạm Thanh Khương, Phạm Hồng Trường (sẽ có bài chi tiết sau), nhà thơ Tuyết Nga mời cơm PDT cùng với vài bạn văn nghệ thân thiết vào ngày 25-5-08.

 

”Lạ nước lạ cái”, nhất là cái giọng nói miền Trung giữa đất Bắc làm khó mình không ít. Hiểu vậy nên Tuyết Nga đã “bí mật” nhờ người liên hệ đón mình. Sáng sớm hôm ấy mình đi ăn sáng và dạo Bờ Hồ chụp ảnh với một người bạn. Bạn hứa sẽ đưa PDT đến tận ngõ nhà Tuyết Nga nên mình yên tâm chụp ảnh đến gần 11g. Chợt điện thoại reo:

 

-A lô! PDT đấy à . Kiều Anh Hương đây. Mình được “lệnh” của TN đến đón PDT. Chuẩn bị xong chưa? PDT đang ở đâu?


-PDT đang chụp hình ở …ở đâu hả anh? À, à ở tượng đài Lý Thái Tổ. KAH đến nhé!

Mình quay qua bạn: Thôi nhé, cảm ơn anh nhiều. Sắp có người đến đón PDT đấy.. Anh khỏi vất vả rồi.


Bạn hỏi: Hai người đã gặp mặt nhau chưa? Mình bảo: Chưa, chưa anh à. Bạn nói: Vậy thì phải cho người ta biết điểm gì gì đó để nhận diện chứ. Mình nói: Ờ há. Thôi anh về đi ạ. Em gọi lại cho người ấy ngay đây. Anh yên tâm nghen.


-A lô…. KAH ơi! PDT nè. Nói thêm một chút nghen. PDT đội mũ bảo hiểm tím, mặc áo pull đen, quần jeans xanh, ngồi bên vệ đường, à không, mà đúng rồi, bên vệ đường, chỗ tượng Lý Thái Tổ đấy. Nhớ chưa? Nhận ra được không?

Hoàng Cát, Kiều Anh Hương, Phạm Dạ Thủy, Vương Trọng (Tại nhà Tuyết Nga 25-5-2008)

-Nhớ nhớ, được được, ngồi yên đó, không đi đâu nhé, đúng mười phút sau KAH sẽ có mặt.

Mình xem đồng hồ trên điện thoại di động cho chắc ăn, rồi… mười phút. Nhìn ra đường. Ơ kìa, đúng hẹn thật đấy. KAH dừng xe sát lề nhìn mình cười thật tươi. Ồ, người có văn hoá có khác, giờ giấc cứ “y chóc”. Mình mừng rỡ đứng dậy phủi phủi cái quần, vuốt vuốt cái áo, sửa lại cái mũ bảo hiểm màu tím xinh xắn của Trường Mỡ cho mượn “dài hạn”, nở nụ cười cầu tài: Chào KAH, đúng hẹn quá há! Ta đi thôi!

KAH cười cười “ỏn ẻn’ không nói không rằng. Bày đặt mắc cỡ nữa chớ. Mình nghĩ vậy rồi nhảy phóc lên xe. “Chàng” nhấn ga, vọt!

Trên đường, chàng ta im lặng, khác với vẻ hồ hởi phấn khởi tíu ta tít trên điện thoại lúc nãy. Coi bộ chàng ngại gì đó, thôi mình gợi chuyện trước cho chàng tự nhiên. Dù gì KAH cũng là khách mời của Tuyết Nga mà, chàng cũng sẽ có mặt trong tiệc gặp mặt mình hôm nay nữa, có xa lạ gì đâu. Với lại, KAH cũng là một blogger “thứ thiệt”, mình đã ghé thăm và đọc thơ của chàng ta nhiều lần rồi chứ không sao, chỉ có điều cái ảnh đại diện thì mờ mờ ảo ảo không thể nhận diện được.

Xe chạy loanh quanh một đoạn, chợt nhớ bỏ quên quà tặng Tuyết Nga ở khách sạn, mình đề nghị chàng ta ghé qua khách sạn một chút, và rồi mình bắt đầu gợi chuyện:
-KAH đang công tác ở đâu vậy? -Thì cũng chỗ cũ thôi. -Chỗ cũ là sao? Là làm việc gì chớ? -Việc này nè. -Việc này? Việc này là… -Là.. là chạy xe ôm.

KAH vui tính quá, mình nghĩ. Nhưng thấy chàng ta im lặng lâu, mình tin. Một thoáng ngỡ ngàng, một chút tội nghiệp. Phải ân cần hỏi han như một người bạn, khách mời của Tuyết Nga mà. Không được để chàng ta mặc cảm.

-Thế KAH chạy xe ôm lâu chưa? Thu nhập khá không? Gia đình vợ con thế nào?…

Chàng trả lời không nhiệt tình lắm về những câu hỏi của mình. Thôi, chuyển đề tài vậy. À, này, KAH vẫn online chứ? Mình bận quá lâu không ghé thăm “nhà” bạn. Lâu nay có post bài mới không? -Không (một tiếng không gọn lỏn). Sao vậy ta? Có gì không ổn vậy? Nãy giờ đi tới đâu rồi? Mình nghĩ. Chợt mình nhớ ra:

-À, KAH biết nhà Tuyết Nga chứ? -Không biết! -Trời ơi! Không biết sao đón tôi? -Cho địa chỉ là tìm ra ngay thôi. -Địa chỉ à? Tôi có biết đâu!

Tại sao Tuyết Nga lại giao cho người không biết nhà mình, không biết cả địa chỉ của mình cái “sứ mạng” này nhỉ? Trời ơi! Làm sao bây giờ!

Chợt, reng reng reng… -Alô! PDT nghe đây. -KAH đây! PDT đứng ở đâu? Không có ai mũ tím áo đen quần xanh cả. Chỉ có một cô áo trắng mũ đỏ thôi! -Ủa, sao vậy! Thế KAH nào đang chở PDT về khách sạn lấy quà cho Tuyết Nga đây? Mình bắt đầu run.

-Ai chở? Khách sạn nào? Ở đâu? Đưa điện thoại cho người lái xe trả lời cho mình ngay! Trời trời!!

Cuộc trao đổi giữa hai KAH diễn ra chớp nhoáng. KAH thật rồ máy chạy hết ga đuổi theo nhưng KAH xe ôm đã kịp tới khách sạn trả “khổ chủ” về đúng nơi xuất phát lúc sáng sớm.

-Sao anh nhận bừa anh là KAH -Dạ em có nhận gì đâu! -Thì tôi hỏi gì về KAH anh cũng trả lời hết kìa? -Em có biết KAH là cái gì đâu! -Thôi, thôi, không nói nữa, tôi trả tiền xe. Bao nhiêu? -Dạ, lỡ rồi, chị cho bao nhiêu cũng được. -Bình thường anh đi giá bao nhiêu? Dạ, mười lăm nghìn.

Trả tiền xong, KAH giả vọt nhanh thì KAH thật cũng vừa tới. Chàng nhìn mình lạ lẫm. Có phải người này từ cung trăng mới rớt xuống không? Có lẽ chàng ta đang nghĩ vậy!!! Mình cố cười cười như không có chuyện gì xảy ra nhưng bụng thì xấu hổ gần chết!

-PDT nè! - He he!!! Không sao hết KAH ơi!. Chờ PDT lấy quà tặng Tuyết Nga rối ta đi nhé! Muộn một chút thôi mà.

Câu chuyện còn vài chi tiết vui vui nữa, nhưng thôi, ‘ngu’ như thế đủ rùi!!!

Phạm Dạ Thủy

 

Nguồn: Blog Nguyễn Trọng Tạo
VIDEO