• lễ giỗ 6

  • lễ giỗ 5

  • lễ giỗ 4

  • lễ giỗ 3

  • lễ giỗ 2

  • lễ giỗ 1

  • Lễ giỗ 2016_1

  • 49 ngày Đai Tướng

  • giơithieuweb

  • 11

  • 10

  • 9

  • 8

  • 7

  • 6

  • 5

  • 2

  • 1

Phạm Nguyên Tường
BÁC SĨ VÀ THI SĨ
Vừa là thầy thuốc vừa là nhà văn thì ôi thôi từ phần xác cho tới phần hồn của con người ta họ đều biết tất. Họ đích thực là con cháu ruột rà được chân truyền y bát của một Thượng Đế mà ngài vừa có bằng y khoa lại vừa vang danh thi sĩ.

Là tôi muốn nói đến Phạm Nguyên Tường, thầy thuốc và nhà thơ xứ Huế. Anh hiện là Tiến sĩ y khoa (từng du học tại châu Âu), Phó Trưởng khoa Ung bướu, Bệnh viện Trung ương Huế. Với một người nhát kim tiêm như tôi thì ngần ấy của nghề y cũng đủ đáng kính và đáng sợ lắm rồi. Huống chi, Tường còn là Chủ tịch hội nhà văn Thừa Thiên Huế thì chức trách bề thế đến dường nào.

 

Theo như tôi biết thì nước ta mới chỉ có nhà thơ Vũ Quần Phương và nhà văn Phan Thị Vàng Anh là có bằng bác sĩ. Vừa là thầy thuốc vừa là nhà văn thì ôi thôi từ phần xác cho tới phần hồn của con người ta họ đều biết tất. Họ đích thực là con cháu ruột rà được chân truyền y bát của một Thượng Đế  mà ngài vừa có bằng y khoa lại vừa vang danh thi sĩ.

 

Nhưng Phạm Nguyên Tường còn là một người hiền, một người thơ. Và hơn nữa anh còn là một lương y đúng nghĩa. Tôi còn nhớ thời sinh viên Huế, có lần Tường rụt rè đưa tôi bài thơ đầu tay "Thưở xa em" nhờ tôi góp ý. Lúc ấy Tường còn học sư phạm Huế. Có lẽ anh nghĩ tôi học văn và cũng tấp tễnh làm thơ nên đưa tôi biên tập. Tôi đọc xong, chẳng đổi thay một dấu phẩy, chỉ đảo vị trí một khổ thơ để bài thơ "có đáy". Bài thơ đó được đăng và có diện mạo như bây giờ. Sau đó, vào thập niên 90 của thế kỷ trước, thơ Tường nổi đình nổi đám ở Huế. Sinh viên bọn tôi nhiều người thuộc thơ Tường, không thuộc cả bài thì cũng một vài khổ thơ. Rồi Tường học y một cách chuyên tâm và trở thành một bác sĩ thực thụ, và vẫn say mê làm thơ rồi đàng hoàng được gọi tên thi sĩ.

 

Thơ Tường dường như chẳng ảnh hưởng một ai, kể cả các thi hào, thi bá. Anh viết thơ tự nhiên, hồn nhiên, nhi nhiên. Nhiều câu thơ, đoạn thơ được viết ra như thể tâm linh cầm tay phóng bút. Anh như là thi sĩ từ trong huyết quản:

 

         Có một dòng sông chảy hoài trong tâm thức

         Thuở nào ta yêu em

        Sự hoang vu của buổi chiều kiệt sức

        Hiện ra như một kết cục đê hèn.

 

        Bao nhiêu đêm ký ức về đập cửa

        Lôi ta đi nạm cỏ ngậm ngang mồm

        Thành phố của những mê lộ

        Tiếng chổi dài quét vội những nụ hôn...

 

        Bao nhiêu mặt trời không giữ được giùm ta chút lửa

        Đêm ơi cùng cạn chén trăng rằm

        Có một dòng sông tâm thức

        Xác ta bồng bềnh như thể trăm năm...

                                                              (Thuở xa em)

 

Tường là người có lương tâm. Tôi nghe bạn bè kể lại rằng: khi thấy nhiều người quen, bạn bè bị K nhập viện, Tường đã than: chắc phải đổi nghề! Do áp lực nghề nghiệp vậy thôi, rồi anh vẫn theo đuổi con đường mình đã chọn. Tâm huyết với nghề y, anh đã tìm cách giãi bày bằng tập ghi chép được nhà xuất bản Thuận Hóa ấn hành với tên gọi khá ấn tượng "Chết như thế nào". Trong đó nhiều trang viết về tình trạng bệnh nhân ung thư. Kết thúc bài viết "Lời nguyện cầu", đau xót và sẻ chia trước số phận của người bệnh ung thư, bác sĩ Phạm Nguyên Tường đã viết: "...Mà sao chán thật đúng vào ngày Thầy thuốc Việt nam tôi lại đi kể lan man toàn chuyện chết chóc thế này. Biết làm sao được. Cuộc đời hành nghề của tôi đã gắn với những giọt nước mắt của biết bao phận đời, phận người. Như những giọt nước mắt bằng sứ trong tác phẩm sắp đặt Jason Lim ngày nào, đổ từ giếng trời xuống mỗi một lần lại găm buốt tâm can.

Tôi thuộc về nơi ấy."

 

Tự nhiên tôi nhớ đến bác sĩ NAOE trong tiểu  thuyết "Đèn không hắt bóng" của Nhật đọc từ thời sinh viên Huế.

 

Một bác sĩ còn biết đồng cảm với số phận người bệnh nan y. Một thi sĩ còn biết trăn trở trước cuộc hồng trần biết bao thao thức. Nên tôi vẫn còn hy vọng trong cuộc đời còn cần nhiều lắm thuốc thang.  

 

Phạm Xuân Dũng
VIDEO