• lễ giỗ 6

  • lễ giỗ 5

  • lễ giỗ 4

  • lễ giỗ 3

  • lễ giỗ 2

  • lễ giỗ 1

  • Lễ giỗ 2016_1

  • 49 ngày Đai Tướng

  • giơithieuweb

  • 11

  • 10

  • 9

  • 8

  • 7

  • 6

  • 5

  • 2

  • 1

Phạm Nguyên Tường
TỈNH RA VỌNG TIẾNG BÊN TRỜI …
Giữa bao nhiêu ồn ào bụi bặm đời thường, tình cờ đọc lại tập “Thức tìm” của nhà thơ Ninh Giang Thu Cúc, thấy lòng thoáng nhẹ đi, trong hơn, như là sự cứu rỗi có thể cảm nhận được qua từng hơi thở của vần điệu.

   Nếu thơ là tiếng của cội lòng, thì thơ Ninh Giang Thu Cúc chính là tiếng nói của một cội lòng quay quắt nỗi nhớ quê hương, quay quắt những nỗi đời, nỗi người trong đục. Người phụ nữ làm thơ này xa Huế đã hơn ba mươi năm nhưng chị gần Huế lắm vì những khúc hoài niệm thâm căn cố đế trên những luống đời không thể nào nguôi dứt: Con vọng tưởng quê nhà đêm trắng lạnh
 
   ĐÊM – bài thơ hay nhất trong tập chính là cõi thẳm sâu u uất của con người, là phần kết tinh của những vui buồn dâu bể, ở đó Người Mẹ hiện ra như một hình bóng tức tưởi của tâm hồn không được bình yên, mong được sẻ chia. Sau bao nhiêu năm quần thảo với đời sống, chị thấy cuối cùng tất cả dường như chỉ là vô nghĩa, để rồi “con thèm kêu một tiếng Mẹ trong đêm”. Nói đúng hơn, chị thèm được quay về.
 
   Thế mà chị không quay về được. Trên từng bước đường tha phương, chị dặn lòng:
 
Thôi thì đâu cũng quê hương vậy
Nâng chén tẩy trần chén chén vơi
                                                   (Hương lãng tử)
 
   Ngoái đầu nhìn lại, có thể cuộc đời chỉ là một cuộc chơi, ở đó chị đã được gặp nhiều người, nhiều điều để rồi tất cả lại đi vào thơ chị một cách tự nhiên như là sự phản hồi duy nhất có hậu của cuộc chơi ấy. Chị viết thay cho tâm sự của một người chị gái:
 
Ôm uất hận lặng im cười ngạo nghễ
Phút yên bình trả giá vạn giờ đau!
 
   Những câu thơ này giúp ta hiểu thêm “niềm cô đơn tuyệt đỉnh” mà chị đã có lần ví vọng về cõi Mẹ. Mang bên mình tâm cảm ấy, chị lại còn biết đùa với những bất trắc của đời sống:
 
Dòng nước đục lỡ một lần tắm gội
Kỳ cọ hoài đất bụi chẳng trôi xa
Rong rêu bám siết đau dòng lưu dẫn
Mọi tế bào vỡ vụn buốt xương da.
                                                                   (Vết hằn)
 
   Tôi không thích lắm hai câu sau, nhất là hai từ “lưu dẫn” (nó hơi cũ và sáo), nhưng hai câu đầu rõ ràng là tuyệt hay (một nốt son cho từ “lỡ”), có thể thấy những chớp loé của thơ thiền.
 
   Và chính bằng những khoảnh khắc tối sáng ấy của tâm linh, chị ra giữa cuộc đời, chấp nhận cuộc chơi, và trả giá.
   Chị trả giá bằng ly biệt:
 
Người đi nẻo ấy xa xôi
Mình em ở lại sương rơi trắng đầu
                                                                      (Xa)
 
   Chị trả giá bằng nhớ nhung quay quắt:
 
Trông vời chốn cũ thương quê cũ
Tri kỷ còn ai mải miết tìm
                                                            (Thức tìm)
 
   Chị trả giá bằng nỗi xao xác của số phận:
 
Mưa rơi mặt biển nát nhàu
Phấn phai son nhạt trời đau quặn lòng
                                                     (Sóng cuốn tình xa)
 
   (Xin được mở ngoặc đơn: nỗi xao xác buồn đau của người phụ nữ làm tan nát cả biển trời)
 
   Trong một bài thơ nhỏ viết theo lối thơ – văn xuôi, tôi nhớ hình ảnh chị ngồi chơi trên bãi cát buổi chiều:
 
Gió mơn man từng lọn tóc mềm, còn tôi lại miên man với từng nắm cát ở hai tay.
 
   Hình ảnh ấy ám ảnh tôi mãi. Rồi ra cuộc đời cứ là một cuộc “miên man với từng nắm cát ở hai tay”. Vâng, từng nắm cát … từng nắm cát … Thế thôi.
 
Phạm Tường Hân 
 
ĐÊM
 
Con vọng tưởng quê nhà đêm trắng lạnh
Hoa cau thơm còn rụng lối đi quen
Cây thanh trà còn treo trái bên thềm
Hoa khế tím còn vương trên áo mẹ 
Con tha phương sớm chiều đau dâu bể
Gót phiêu bồng tứa máu lạnh quay về
Có còn ai chờ đón ở ven đê
Hoàng hôn hát cỏ hoa cười rạng rỡ
Chú dế mèn rụng càng run rẩy thở
Ai dang tay đỡ nhẹ vuốt ve êm
Con thèm kêu một tiếng Mẹ trong đêm
Vùng ngực ấm ơn cội nguồn thánh địa 
Mẹ đâu rồi ước mong thành vô nghĩa
Niềm cô đơn tuyệt đỉnh dễ ai chia
Con lặng thầm ngẩng mặt hứng sương khuya
Trăng sao tắt nhạc trời buông dấu lặng
 
 SÓNG CUỐN TÌNH XA
 
Bạc đầu sóng cuốn tình xa
Trời xanh hát mãi lời ca đợi chờ
Quan san lạnh ngắt đôi bờ
Đại dương lồng lộng hững hờ nước mây
Niềm yêu năm tháng đong đầy
Biển trời tấu khúc sum vầy bên nhau
Mưa rơi mặt biển nát nhàu
Phấn phai son nhạt trời đau quặn lòng.
 
TÌNH BIỂN
 
Sóng vờn mặt bãi trắng phau
Gót son lướt nhẹ e đau cát vàng
Nắng chiều bàng bạc điểm trang
Áo màu quan lục mỏng, toan tặng nàng
Lang thang như kiếp dã tràng
Buồn vương như nửa cung đàn chia xa
Biển ơi! Xin mãi mặn mà
Thuỷ chung với chút tình ta dâng người.
 
NỬA NỤ TẦM XUÂN
 
Nắng hồng hôn nụ tầm xuân
Em mơ sóng bước tình quân trọn đời
Tỉnh ra vọng tiếng bên trời
Mơ và thực chuyện vẽ vời xưa nay
Ta từ nhận kiếp lưu đày
Em từ cập bến tháng ngày xanh xao
Tời đêm có bữa không sao
Lòng ta chẳng có lúc nào không em
 
XA
 
Thân gầy một nhánh mỏng manh
Tim son một khối vẫn dành tặng nhau
Tóc mai năm tháng chuyển màu
Nợ duyên hai chữ sao đau một đời
Người đi nẻo ấy xa xôi
Mình em ở lại sương rơi trắng đầu
 
CHIỀU ĐÀ LẠT
 
Đà Lạt chiều nắng nhạt
Ta một mình lang thang
Ôm từng làn gió lạnh
Nghe cô đơn mỏi mòn.
Đà Lạt chiều se lạnh
Ta một mình lang thang
Gót hài nghiền sỏi đá
Nỗi buồn bay mênh mang.
Đà Lạt chiều mưa bụi
Ta một mình rong chơi
Ngẩng đầu nhìn mây xám
Cúi mặt đếm mưa rơi
Đà Lạt chiều cô quạnh
Vui buồn đọng mắt môi
Cúi đầu nghe sỏi khóc
Ngẩng mặt đón mưa rơi
Lang thang chiều Đà Lạt
Anh đào chưa hé môi
Tàn thu nghe hiu hắt
Từng phiến buồn lên ngôi
 
 
Rút từ tập Thức tìm của Ninh Giang Thu Cúc
 
VIDEO