• lễ giỗ 6

  • lễ giỗ 5

  • lễ giỗ 4

  • lễ giỗ 3

  • lễ giỗ 2

  • lễ giỗ 1

  • Lễ giỗ 2016_1

  • 49 ngày Đai Tướng

  • giơithieuweb

  • 11

  • 10

  • 9

  • 8

  • 7

  • 6

  • 5

  • 2

  • 1

Ninh Giang Thu Cúc
Miền xưa Tấm chứng chỉ của người xa Huế
Đọc thơ Ninh Giang Thu Cúc đã nhiều, nay đọc tập thơ mới “Miền Xưa” của chị, lòng bỗng bồi hồi trước tình cảm mà người Huế xa quê đã dành cho nguồn cội.

 

Không hiểu sao khi cầm tập “Miền Xưa” dày dặn một màu tím trên tay tôi lại nhớ bóng dáng Trần Hữu Nghiễm chân thấp chân cao trên bờ ruộng Cà Mau, nhớ Nguyễn Văn Phương gầy guộc miệng vẫn thường lẩm bẩm một tứ thơ bất chợt trong đầu… Tình yêu dành cho Huế là một dòng chảy bất tận, nó nối liền những bàn tay xa xôi, những khát vọng nồng cháy nhiều khi được dồn nén của cả một đời người. Có một xứ Huế trong trẻo đến ngại ngần trong thơ Ninh Giang Thu Cúc:

 

Huế của một thời xa rất xa

Hàng cau xanh mướt đứng quanh nhà

Dây trầu vươn nhẹ ôm thân cột

                       Ấp ủ duyên tình thuở mẹ cha …”.

 

Vẻ đẹp Huế, bản sắc Huế đã thai thành và nuôi dưỡng những tâm hồn Huế và đến lượt mình, như chiếc lá ngày kia rời khỏi cội, nhiều người Huế đã thẫn thờ:

 

Yêu từng buổi sáng sương rơi nhẹ

Yêu những mùa đông lạnh tím da

 

Trước xu thế cách tân của thơ mới nhiều khi tăm tối và đầy cải tiến, thơ Ninh Giang Thu Cúc trong trẻo vô ngần. Đọc thơ chị như là lâu lắm mới được chơi ô ăn quan, đánh khăn, đánh đáo, được trở về với tuổi thơ hồn nhiên lấp lánh mặt trời:

 

Mai trải vàng sân vương áo nhẹ

Lan phơi tím ngõ toả mùi thanh

Vườn xưa nhà cũ ngày thơ ấu

Con đã từng đêm dệt mộng lành”    

(Mái ấm con về)

 

Hình ảnh “vườn xưa nhà cũ” trong thơ Ninh Giang Thu Cúc rất quen thuộc và gần gũi. Một thoáng dịu dàng với hoa mai, lan. Như là từ những đam mê khứu giác, quê hương chợt dậy lên mùi ký ức xa xôi. Như có lần trong cuộc chia ly:

 

Em về phía ấy quê hương

Đường xa dong ruổi yêu thương gánh đầy

Ta đi cuối nẻo trời mây

Cầu sương điếm cỏ dặm gầy trăng cao

(Ghi dấu chiêm bao)

 

Một chút âm hưởng Đường thi man mác khiến cho những “cầu sương”, “điếm cỏ” kia có thật chứ không phải chỉ là những mộng mị ơ thờ.

 

Len lén trong nỗi nhớ quê, có một mạch ngầm riêng mà Ninh Giang Thu Cúc dành cho tình mẫu tử. Mối quan hệ: Mẹ - quê hương, Mẹ - tuổi thơ, Mẹ - những ngày cơ cực … trong thơ chị là những nuối tiếc nhiều khi rất xót xa:

 

Con đi miền xa ngái

Gạo chợ nước sông người

Thấy đường cong lưng mẹ

Thuở tảo tần xa xôi

(Lang thang)

 

Đường cong lưng mẹ gầy như một nỗi ám ảnh ấy chợt đau đáu hơn trong thời khắc giao thừa. Cái thời điểm rất nhạy cảm của một người ly hương, như bao người con của Huế, chị:

Thèm một giao thừa vang tiếng pháo

Con về bên mẹ đón mừng xuân

(Giao thừa nhớ mẹ)

 

Vui buồn với cuộc đời, tập thơ “Miền Xưa” còn đầy ắp tâm trạng “đến nỗi” có những câu thơ khi đọc lên tưởng chừng như không phải của phái đẹp, ấy là khi Ninh Giang Thu Cúc viết:

Hầu bao đầy ắp tình đời

Ta hào phóng – cuộc bốc trời … tỉnh say

Khi buồn … cười đến quắt quay

Khi vui … khóc đến ngập đầy mắt môi

(Triệu phú)

 

Câu thơ ngang tàng như một gã đàn ông. Tôi không giấu được niềm thích thú khi đọc lên thật to và cảm khái tứ thơ này. “Cuộc bốc trời” của một nữ thi sĩ, điều đó là gì vậy nếu không phải là cái nhìn nhân ái, trào lộng và từng trải về cuộc đời? Khi ấy buồn con người ta cười, vui con người ta đã khóc, và cho đến lúc chia ly:

 

Đau là đau một lần đi

Buồn là buồn cuộc chia ly không lời

(Quay lưng)

 

Đọc tập thơ “Miền Xưa” trong mùa đông, những cơn mưa Huế thắt lòng đòi đoạn, chợt thấy đằng sau một tấm lòng ngày đêm nhớ Huế là những vạt nắng vàng như ký ức bên sông.

 

Nguyễn Xuân Hoàng           

 

 

MIỀN XƯA

 

Với dòng sông nắng đục mưa trong

Với lăng tẩm điện đài sẫm màu cổ tích

Với mưa lạnh – đông sầu rả rích

Với nắng chang – hạ trắng oi nồng

Và thu vàng – óng ả sợi tơ trong

Cùng xuân mộng – áo hoa mừng tuổi mới

Một thuở tóc xanh phố chiều vời vợi

Nẻo đi về hai ngả ngoái trông nhau

Ai qua cầu áo tím nắng vương màu

Gió len nhẹ xôn xao vờn tóc rối

Ai lặng đứng ôm niềm vui mong đợi

Ai … khóc … cười … khăn áo … buổi sang sông

Gió dỗi hờn lay rụng nhánh sầu đông

Gom mơ ước chôn sâu – vùng lưu khứ

Trọn năm tháng nguyền chắt chiu gìn giữ

Buổi đầu đời áo trắng đẹp hồn hoa

Gom tin yêu – hành lý – gởi ngàn xa

Và hiện tại – vọng Miền Xưa – khắc khoải.

 

 

 

HUẾ ƠI

 

Huế của một thời xa rất xa

Che nghiêng vành nón nắng chiều pha

Long lanh sóng mắt niềm vui sống

Tà áo dịu mềm bay thướt tha

Huế của một thời xa rất xa

Hàng cau xanh mướt đứng quanh nhà

Dây trầu vươn nhẹ ôm thân cột

Ấp ủ duyên tình thuở mẹ cha

Huế của một thời xa rất xa

Tinh khôi áo trắng mộng mơ và

Yêu từng buổi sáng sương rơi nhẹ

Yêu những mùa đông lạnh tím da

Huế của một thời xa quá xa

Đất người mưa nắng tháng năm qua

Bao giờ về lại miền quê cũ

Nơi chốn trọn đời vẫn thiết tha.

 

 

 

CÕI NHỚ

 

Cõi nhớ muôn đời ơi Huế ơi!

Một thời êm ấm Huế trong tôi

Nghiệp duyên lận đận đành xa Huế

Thương nhớ quặn lòng ơi Huế ơi!

“Hẻo rằn” cháo gạo mỗi tinh sương

Lót dạ yên tâm buổi đến trường

Đánh thẻ nẻ chuyền, chao! Đói bụng

Nhà ai xào nấu ngát mùi hương

Đứng bóng mẹ hiền tựa cửa mong

Dựng xe phụng phịu ngả vào lòng

Tát yêu mẹ nựng “thơm” hai má

Đỏ lựng vì đi dưới nắng hồng

Theo chồng xa Huế một hừng đông

Chân bước lòng sao mãi phập phồng

Xa Huế, thôi rồi! Xa tất cả

Quê hương chất ngất vạn thương mong

Ba năm cáo chết vẫn quay đầu

Núi cũ cho dù lắm bể dâu

Đất Mẹ xương tàn xin được ủ

Nguyện cầu như vậy vạn canh thâu!

 

 

 

LÀNG HẠ

 

(Kính tặng anh Song Nguyên)

 

Mai về làng Hạ không anh

Hái giùm em phiến nắng xanh quê nhà

Mùi thầu đâu quá thiết tha

Theo em trong những chiều tà qua sông

An Ninh ơi! Lạnh mưa đông

Bắp rang quết “lớ” bếp hồng vây quanh

Mai về làng Hạ không anh

Tìm giùm em “sợi nắng hanh” giữa đời

Qua thời xa ngái rong chơi

Chiều lên da diết chân trời cố hương

 

 

NGƯỜI VÀ TÔI

 

Tặng cuộc tình của Hà Khánh Linh

 

Người chí tôn vời vợi

Tôi – một kẻ tội đồ

Người một phương diệu vợi

Tôi hành khất bơ vơ.

Con đường ôm nỗi nhớ

Tôi rong ruổi sớm chiều

Ngậm ngùi nhìn thánh thể

Tôi – con khờ ngu ngơ.

Đêm tận cùng nỗi nhớ

Ngày nao nức đợi chờ

Chúa ơi! Miền đất hứa

Vẫn xa lắc mịt mờ.

Máu trào trên thập tự

Theo phong vận kỳ oan

Nẻo nào vùng thánh địa

Cho một đàn chiên ngoan

Người chăn chiên tuyệt vọng

Thơ thẩn cạnh sườn đồi

Tìm con chiên tuyệt hảo

Cuộc trốn tìm trăm năm.

 

(Rút từ tập Miền xưa của Ninh Giang Thu Cúc)

VIDEO