• lễ giỗ 6

  • lễ giỗ 5

  • lễ giỗ 4

  • lễ giỗ 3

  • lễ giỗ 2

  • lễ giỗ 1

  • Lễ giỗ 2016_1

  • 49 ngày Đai Tướng

  • giơithieuweb

  • 11

  • 10

  • 9

  • 8

  • 7

  • 6

  • 5

  • 2

  • 1

Ninh Giang Thu Cúc
VỀ NGUỒN
Đọc Lục bát dâng đời của Ninh Giang Thu Cúc



Tận cùng của tình yêu là nỗi nhớ; tận cùng của sự sầu xứ là sự tìm về. Ở đó, có cả một thế giới hoài niệm khi hiển hiện như cỏ hoa khoe sắc, như chim hót trong cành, như nắng vui mỗi sớm; khi huyền ảo như giấc mơ chợt đến, như nụ hôn vội tan, như lời ru thoảng vọng.

 

Đó là sự xao động giữa ảo ảnh và hiện thực được đánh thức trên từng chặng hành hương qua những thao thức thơ của Ninh Giang Thu Cúc; lúc đầu khó nắm bắt, khó định danh nhưng càng về đích của cội lòng, nó càng hiện rõ hình hài và địa chỉ.

 

Tre xanh rợp bóng đôi bờ

Cầu cao mấy nhịp trăng ngơ ngẩn buồn …

Vườn cà đầy nụ tầm xuân

Trèo lên cây bưởi bao lần lại thôi

Xót xa chi bấy người ơi

Qua rồi một thuở rong chơi thiên đường …

 

Có nhiều cách gọi tên cho những gì đã thành quá khứ. Có thể là nhớ, hoài vọng, hoài niệm, … cũng có thể là xưa, dĩ vãng, tường vi ngõ cũ … miễn là chúng gắn với kỷ niệm một thời, trở thành tâm thức không thể xoá nhoà theo năm tháng.

 

Bao giờ về lại quê cha

Bao giờ được cất lời ca về nguồn

Mưa rơi trắng ngọn cau buồn

Trắng cây hoa mộc, trắng vườn mai xưa

Mẹ hiền tóc trắng ngày mưa

Đợi con tan học canh trưa trước thềm …

 

Tôi gọi đó là vương quốc của tuổi thơ và tuổi hoa niên được đồng hiện cùng với những trải nghiệm thăng trầm của chính người thơ. Cho nên sự trở về của Ninh Giang Thu Cúc trong Lục bát dâng đời tuy có day dứt, pha chút tiếc nuối, bẽ bàng nhưng chủ yếu là bao dung, độ lượng, chân tình … Dù chị có “Tiếc thương một thuở thần tiên” khi “Nhớ về thu cũ xa xôi – Tròn trăng mười sáu rạng ngời băng trinh” … thì cũng là cách níu kéo những thầm lặng ngọt ngào tuổi trẻ, thuở “Biết đi lượm lá chất vào tâm tư” để tự vỗ về tấm lòng trinh bạch, thẹn thò trước những rung cảm đầu đời thiếu nữ. Sâu thẳm hơn, chính là quê hương, là song thân đã thành “Niềm đau nước chảy qua cầu – Ngồi hong nỗi nhớ bạc màu thời gian”.

 

                                           

                                                Ninh Giang Thu Cúc (Phạm Thị Thu Cúc)

 

Và bao bạn bè, người thân giờ đã là kỷ niệm của một thời gắn bó, nơi xứ Huế mộng mơ.

 

Huế xưa và Huế bây giờ

Có còn áo trắng những giờ trường tan

Bạn bè tám hướng lang thang

Ta về gom gió Thiên An tặng người

 

Hơn nửa đời người đi và gặp, mất và tìm, cho và nhận, … đã trở thành hành trang trĩu nặng những ưu tư, trăn trở. Và may thay, chúng không mất đi, chúng hiện lên thành hình hài câu chữ, trước hết để an ủi, vỗ về chính người thơ và sau đó chia sẻ với chung quanh.

 

Người Đông vọng kẻ cuối Đoài

Chắp tay khấn nguyện trong ngoài nối tay

 

Khép lại tập thơ, tưởng như đâu đây vẳng lên “Lời ru chẳng cạn chẳng vơi” của tác giả giữa đêm khuya khoắt và đó là toàn bộ những gì ta có được sau khi đọc và nghĩ, vui và buồn bằng tấm lòng đồng điệu.

 

Sau Thức tìm – tập thơ tâm đắc, đa số viết theo luật Đường, Ninh Giang Thu Cúc lại tìm về với lục bát – thể thơ dân tộc như một cách để cân bằng, tránh đơn điệu trong cảm xúc và câu chữ. Dành riêng cho toàn tập thơ, bằng thể thơ lục bát, chị thừa biết mình đứng trước gian nan, bởi lục bát là thể loại vô cùng mềm dẻo, nhún nhường nhưng cũng vô cùng thách đố, khó tính vì có tiến trình hàng nghìn năm vinh quang qua tay các thi tài dân tộc. Vì vậy, qua tập thơ Lục bát dâng đời chị không hề minh chứng điều gì ngoài ước vọng trải nỗi lòng và mong đón nhận sự đồng vọng, tri âm. Và chị đã thật sự gặp bằng hữu đông vui trên suốt nẻo về nguồn cội. Và tôi, người viết những dòng tâm sự chân thành này xin chia vui cùng chị, mong chị nhận chút tình của người đến sau cũng trót “mang lấy nghiệp vào thân” như chị.

           

Tiến sĩ Hồ Thế Hà

 

 

HOÀI NIỆM

 

                       Tặng ĐH - một tri âm trẻ

 

Bao giờ về lại quê cha

Bao giờ được cất lời ca về nguồn

Mưa rơi trắng ngọn cau buồn

Trắng cây hoa mộc, trắng vườn mai xưa

Mẹ hiền tóc trắng ngày mưa

Đợi con tan học canh trưa trước thềm

“Con đi tóc xoã vai mềm

Lưng ong sóng lượn êm đềm thướt tha”

Lời mẹ khen như câu ca

Tặng con điệu nhạc ngân nga suốt đời

Con cần mẹ - đất cần trời

Bao giờ về lại sống thời ngày xưa

Sáng rồi chiều, sớm rồi trưa

Nép đầu vai mẹ nghe mưa cuối trời

Giờ con dông bão một đời

Năm mươi mốt lẻ qua thời hoa niên

Nửa phần là chuỗi ưu phiền

Con thèm hơi ấm mẹ hiền mẹ ơi!

 

       

                       

TẶNG PHẨM

 

Tặng đời nửa sợi tin yêu

Tặng anh một nét yêu kiều xa xưa

Tặng tôi ngàn cuộc nắng mưa

Ba mươi năm lẻ nào thừa phút giây

Giọt đời cao thấp lắt lay

Sòng đời thua nhẵn tay gầy trắng tay

Ru anh tròn giấc mê say

Ru tôi quên hết tháng ngày hoa niên

Ru con trọn giấc bình yên

Đừng ôm phiên bản vào miền thương đau.

 

 

 

MÀU THỜI GIAN

 

Niềm đau nước chảy qua cầu

Ngồi hong nỗi nhớ bạc màu thời gian

Thương người nửa kiếp lang thang

Đông xiêm áo mỏng hè mang ngự hàn

Còng lưng thân phận đi hoang

Nẻo về tít tắp điêu tàn vườn xưa

Luân hồi chừng ấy nắng mưa

Thì thôi rũ áo sớm trưa ngại gì.

 

(Rút từ tập Lục bát dâng đời)
VIDEO