• lễ giỗ 6

  • lễ giỗ 5

  • lễ giỗ 4

  • lễ giỗ 3

  • lễ giỗ 2

  • lễ giỗ 1

  • Lễ giỗ 2016_1

  • 49 ngày Đai Tướng

  • giơithieuweb

  • 11

  • 10

  • 9

  • 8

  • 7

  • 6

  • 5

  • 2

  • 1

Phạm Thông
CHUYỆN DU HỌC NGÀY ẤY
Bài 5: Hoài niệm và mong ước

Năm thứ ba trở đi, tôi có thể nghe, nói, đọc và tư duy trực tiếp bằng tiếng Bun, trên đất nước bạn, ở đâu mình cũng đã tự lập được.

Hè đến, tôi chọn môn chuyên ngành rồi rủ vài sinh viên cùng lớp đăng ký đến cơ sở chăn nuôi quốc doanh hoặc APK (khu liên hợp nông công nghiệp) để thực tập. Có đi thực tập ở nông thôn mới thấy hết sự giàu có, văn minh khá đồng đều của người dân đất nước này. Nông nghiệp, nông thôn Bungari đã qua giai đoạn hợp tác ở đơn vị làng, xã và đang tiến hành xây dựng, hoàn chỉnh mô hình liên hợp Nông Công nghiệp (APK). APK là hình thức hợp tác hoá lao động nông thôn bậc cao trên qui mô toàn huyện. Huyện là một đơn vị kinh tế hạch toán độc lập. Nông dân và công nhân nông nghiệp nhận lương từ APK. Các làng ở nông thôn đã được qui hoạch khá hiện đại. Lúc này, Bungari đang tiến hành đô thị hoá nông thôn, đường nông thôn, nhiều làng biến thành gratre (thành phố nhỏ). Nông dân đã có xe con. Nước Bungari lúc đó có 8 triệu dân mà có đến 1 triệu chiếc xe con, bình quân 2 hộ dân có một chiếc. Nông thôn trù phú nhưng buồn tẻ. Nông thôn chỉ còn lại lớp người già với học sinh phổ thông. Thanh niên bỏ làng lên phố làm công chức, công nhân trong các khu công nghiệp. Đó là nỗi buồn phát sinh từ công nghiệp hoá, nỗi buồn của xã hội hiện đại.

Năm cuối cùng, tôi thực tập làm luận án ở trại heo Kharmali. Trại có 36 nghìn con heo. Hầu hết các khâu sản xuất đều được cơ giới hoá, tự động hoá. Đây là trại nuôi theo chu trình khép kín từ nái sinh sản, đực giống đến heo hàng hoá. Trại ở cách khu dân cư độ 3 km, chung quanh có thảm rừng chắn gió. Thức ăn chuyên chở bằng xe bồn chuyên biệt, nguồn nước được cung cấp từ hệ thống nước sinh hoạt vô trùng. Người chăn nuôi vào trại phải thay quần áo, qua buồng sát trùng. Khâu vệ sinh thú y thực hiện theo một qui trình nghiêm ngặt. Năng suất lao động rất cao, mỗi lao động chăm sóc 1200 heo thịt... Tôi trầm trồ: làm thế này, giàu là đúng. Ông Giám đốc, anh hùng lao động Bun gari, nói nhỏ với tôi: Năng suất lao động ở đây chưa cao đâu. Ở Mỹ, mỗi người chăm sóc đến 6000 con heo thịt. Trại heo công nghiệp của họ tự động hoá hết.

Thế rồi chương trình học cũng kết thúc, tôi bảo vệ luận án đạt loại ưu, về nước đã ba mươi năm. Nay, đến tuổi sáu mươi, cái tuổi mà con người bắt đầu sống bằng quá khứ, tôi lại da diết hoài niệm về một quãng đời không bao giờ lặp lại. Thời gian đã vô tình lược bỏ hình hài quá khứ. Nhưng thời gian cũng cố ý cô đặc những tình cảm thẳm sâu. Tôi làm sao quên được một đất nước đã từng là Tổ quốc thứ hai của mình.

Đất nước này thật tuyệt vời. Sau mùa đông tuyết phủ trắng trời là mùa xuân bất ngờ kỳ diệu. Cây cối đang trơ trụi lá, thu mình ủ lộc mặc cho tuyết phủ, cành trơ. Bỗng dưng, chỉ vài ngày nắng ấm, những lộc no tròn đột nhiên bung lá, xanh tươi khắp núi non, làng quê, đường phố. Cuối hè, cả đất nước rực rỡ sắc thắm hoa hồng. Tiếp đến, rừng núi mênh mông lại vàng rực sắc thu. Trong tự nhiên cái gì cũng xuất hiện rực rỡ một lần và như rủ nhau  tàn lụi một lược vậy. Mùa kế tiếp mùa nhưng rất rạch ròi, dứt khoát.

Con người xứ này vô cùng tuyệt vời. Con gái đẹp, lịch sự, lãng mạn nhưng trung thực. Con trai kiên nghị mà linh hoạt, mạnh mẽ nhưng thân thiện. Đến đâu tôi cũng nghe, cũng thấy khẩu hiệu “hoà bình và hữu nghị”, “Hoà bình là quý nhất”. Gần sáu năm sống trên đất nước bạn, tôi chưa từng nghe nói đến chuyện tham nhũng, chưa thấy tai nạn giao thông, trẻ con không giết chim trời... Người với người sống trong yêu thương, trật tự và yên bình.

Đất nước Bungari nổi tiếng là xứ sở hoa hồng. Con người rất lạ, đồng ý thì lắc đầu, không đồng ý thì gục đầu. Văn hoá cũng có điều đặc biệt,  Bungari có ngày lễ Azbukva là ngày kỷ niệm chữ Xlavơ ra đời. Người Bungari có công trong việc truyền bá chữ Xlavơ. Rất nhiều người tưởng chữ hệ Xlavơ xuất phát từ Nga. Không đúng, từ một nước nhỏ Bungari đấy.

Với điều kiện của tôi hiện nay, trở lại thăm chốn cũ người xưa xa cách nghìn trùng là điều không tưởng. Nhưng tôi vẫn cứ hoài niệm, cứ ước mong như những cánh đồng hướng dương rộng lớn trên đất nước Bungari rực rỡ luôn hướng về mặt trời. Mặt trời thì ở hướng đông mà đất nước tôi yêu quý lại ở hướng tây, chỉ khác là hoàn cảnh con người có thể thay đổi. Biết đâu điều kỳ diệu có thể xảy ra...

Phạm Thông

VIDEO