• lễ giỗ 6

  • lễ giỗ 5

  • lễ giỗ 4

  • lễ giỗ 3

  • lễ giỗ 2

  • lễ giỗ 1

  • Lễ giỗ 2016_1

  • 49 ngày Đai Tướng

  • giơithieuweb

  • 11

  • 10

  • 9

  • 8

  • 7

  • 6

  • 5

  • 2

  • 1

Phạm Thông
CHUYỆN DU HỌC NGÀY ẤY
Bài 3: Ký ức tuyệt vời


Mỗi tháng, sinh viên Việt được cấp học bổng 120 Leva. Ăn tại nhà ăn sinh viên. Ăn sáng thì tuỳ nghi, nhưng cũng không quá 30 Ctotinki (30 xu) mỗi sáng. Ăn tại nhà ăn sinh viên được giảm giá 50%, mỗi bữa ăn tốn 30 xu, giá trị thật là 60 xu. Ở đất nước này cũng như các nước Xã hội chủ nghĩa Đông Âu khác, sinh viên được ưu tiên nhiều thứ như đi ô tô buýt, tàu điện, tàu hoả cũng giảm giá 50%...Cuộc sống khá sung túc của sinh viên nằm trong sự giàu có của đất nước bạn.

Sinh viên của mấy chục nước ở khắp năm châu học tại trường tiếng được  Bộ Đại học và nhà trường rất ưu ái. Trong năm học, chúng tôi được nhà trường tổ chức đi tham quan nhiều lần.

Ấn tượng nhất, giữa tháng 12, chúng tôi nghỉ đông tại núi Pirin, cao trên hai ngàn mét, nằm phía tây nam nước Bungari. Ở độ cao đó, mùa đông nhiệt độ âm dưới 15 độ C. Nơi chúng tôi đến có độ cao trên nghìn mét, nhiệt độ âm dưới 10 độ. Giữa ngút ngàn rừng thông có một khách sạn toạ lạc, chung quanh là các đỉnh núi phủ băng trắng xoá, trông thật hùng vĩ và tuyệt đẹp.

Lạnh quá, ngày đầu tôi nằm lì trong phòng. Bọn sinh viên nhỏ tuổi hơn xông ra ngay, lấy dụng cụ trượt tuyết tròng vào chân, tập trượt theo hướng dẫn của thầy thể dục. Thầy giáo vào phòng bắt tất cả phải ra tập. Tôi đứng trên hai thanh trượt tuyết, cầm hai cây chống mà người run vì lạnh thì ít mà run vì sợ nhiều hơn. Thầy giáo cổ vũ, tôi cũng liều mạng. Vừa xuất phát, ngã chổng vó ngay. Té trên tuyết không đau tí nào. Té xuống, đứng dậy liên tục, mấy ngày sau cũng băng xệnh xoạng trên tuyết được một đoạn cả trăm mét. Mới đầu thì bận quần áo dày cộm, ngã, vật với tuyết vài tiềng đồng hồ là người nóng ra, phải cởi bỏ bành tô, chỉ bận áo len là đủ ấm. Thầy giáo dặn và luôn canh chừng không cho người nào trượt ra khỏi khu vực bãi trượt, lỡ chân sa xuống hố là tan xác. Thầy là người đã từng giật giải nhất toàn Bungari về môn trượt tuyết đường núi, ông rất có kinh nghiệm tập môn này cho học sinh. Ông dạy ở trường đã trên chục năm nên rất hiểu biết học sinh. Ông lo nhất là những sinh viên đến từ những nước có tuyết, tụi này liều hơn sinh viên Việt Nam nhiều nên căn dặn họ rất cẩn thận. Thế mà cũng có đứa cố tình thử sức, vượt xuống khỏi khu vực cấm, ông lập tức rượt theo cản lại, la mắng gay gắt.

Tháng tư năm sau, chúng tôi đi nghỉ ở bãi biển Cát Vàng thuộc thành phố Varna, nằm trên bờ biển Đen, cách Xôphia 500 km về phía đông bắc. Trước khi phân tán đi học chính thức chương trình đại học, chúng tôi lại đi nghỉ mát tại thành phố biển Alpena. Đây là thành phố du lịch rất đẹp, nằm trên đồng bằng rộng lớn phía đông bắc nước Bungari gọi là Đelta Dunava, nơi cửa sông Daniv chảy vào biển Đen. Ngành Du lịch của Bungari rất phát triển. Dân cư nước này chừng 8 triệu mà mỗi năm đón tới 16 triệu khách du lịch nước ngoài. Biển Đen, người Bun gọi là Trernore còn tiếng Anh gọi là Blak Sea. Hè tới, trên những bãi cát hiếm hoi của biển hồ này đông nghịt người. Bun ga ri nằm ngay cửa ngõ của châu Âu với các nước Trung Cận Đông và châu Phi,  khí hậu ấm sớm, thu hút cả chục triệu lượt khách từ các nước phía Bắc Âu như Na Uy, Thuỵ Điển, Đức, Ba Lan, Liên Xô xuống phía nam, đến biển Đen nghĩ dưỡng. Tới đây chúng tôi được gặp, được nhìn thấy khách du lịch đến từ nhiều nước. Nhưng nghiệt nỗi, không thể nói chuyện với nhau được. Vì chúng tôi là sinh viên của nước Xã hội chủ nghĩa, ít người biết tiếng Anh. Sinh viên từ các nước châu Phi, Mỹ La tinh, Ả Rập nói tiếng Anh như tiếng mẹ đẻ, họ tiếp xúc tự nhiên, làm quen dễ dàng với du khách nước ngoài. Nghĩ tội nghiệp cho mình, muốn tìm hiểu, muốn giao lưu mà đành chịu, vì ngôn ngữ bất đồng.

       Thế rồi năm học tiếng kết thúc, học sinh Việt Nam đứa nào cũng đạt giỏi hoặc khá. Vì, Việt Nam chọn học sinh thi đại học đạt điểm cao nhất, toàn miền Bắc mà năm đó chỉ cử đi có 650 người kia mà. Mặt khác, đã ra đi ngàn dặm xa Tổ quốc là phải học. Học kém, không được lưu ban, xếp hành lý lên đường về nước. Nhục lắm, ai mà dám lười học. Lớp tôi học có một nữ tên là Mary, con của bạn thân vua Jocdani. Cô ta thông minh nhưng lười học, chỉ đạt loại trung bình. Lớp học ít người, chúng tôi rất thân và quan tâm lẫn nhau. Ngày chia tay, cô giáo chủ nhiệm và tất cả mọi người ai cũng nước mắt đẫm mi. Bạn Brahan người Etopia, da den, người to đùng, râu ria xồm xồm, ôm chúng tôi khóc trông thật dị kỳ trong cảm động.

Phạm Thông

Đón đọc bài 4:  Vượt qua khác biệt ngôn ngữ            

 

VIDEO