• lễ giỗ 6

  • lễ giỗ 5

  • lễ giỗ 4

  • lễ giỗ 3

  • lễ giỗ 2

  • lễ giỗ 1

  • Lễ giỗ 2016_1

  • 49 ngày Đai Tướng

  • giơithieuweb

  • 11

  • 10

  • 9

  • 8

  • 7

  • 6

  • 5

  • 2

  • 1

Phạm Hữu Thanh Tùng
Sau một bài báo!

Ngày đầu tuần, mới bước vào tòa soạn, cô nhân viên kế toán cho hay: Anh gì con bác Hải Như gọi điện thoại gửi lời cám ơn anh về bài viết... Anh ấy xin số điện thoại của anh nhưng em không nhớ.

Tôi giật mình, vì đã quên mất một việc xưa nay vốn hay làm là gửi cho "nhân vật chính" trong bài viết một tờ báo biếu. Trên báo Thừa Thiên Huế tôi vừa có hai bài, bài "Giải thưởng lớn nhất của người nghệ sĩ", và bài "Thước đo sức bền tác phẩm", một cảm hứng sau khi xem chương trình "Giai điệu tự háo". Bài thứ hai kể hậu kỳ bài hát Thành phố hoa phượng đỏ, do nhà thơ Hải Như viết ca từ.

Tôi liền gọi cho ông. Mới biết nhà thơ U 80 đang nằm trên giường bệnh, giọng nói cứ lứu ra lứu rứu, "tạm dịch" như sau: Một ông bạn già ở Huế tình cờ đọc bài viết này đã gọi vào TPHCM thông báo và chia xẻ niềm vui với nhà thơ Hải Như. Thế là ông "triệu tập" con cháu về sớm để vào Googlo tìm kiếm, in bài cho ông đọc.

Nhận ra giọng của tôi, ông như vỡ òa cảm xúc, liên hồi bất tận: Rất cám ơn anh về bài viết. Tôi rất mừng là anh đã nghỉ hưu nhưng không nghỉ viết. Và vẫn tràn đầy cảm xúc. Làm văn nghệ, làm báo là không có nghỉ hưu. Anh nói rất trúng điểm huyệt. Tôi không ngờ Huế vẫn là một cái nôi phản biện xã hội. Hà Nội, TPHCM tôi không thấy loại bài như thế này, họ vô cảm mất rồi chăng. Anh gửi cho tôi tờ báo in làm kỷ niệm nhé. Cho tôi gửi lời cám ơn và thăm hỏi anh chị em trong tòa soạn báo Thừa Thiên Huế. v.v...


Năm 1994, trong một chuyến thăm Huế, nhà thơ Hải Như đã có cuộc trao đổi trên báo Thừa Thiên Huế về bản lĩnh và sự sáng tạo của nhà văn - nhà báo Thanh Tùng thực hiện

Hai ngày liền sau đó ông liên tục gọi cho tôi, mỗi ngày gần chục cuộc. Khi thì nhận xét về ý này, câu nọ. Khi thì kể thêm một chi tiết thú vị. Ví như hồi đó có ý kiến rằng Hải Phòng thiếu gì nhà thơ mà phải hợp tác với nhà thơ Hà Nội? Nhạc sĩ Lương Vĩnh phải lên Hà Nội mấy lần đề nghị nhà thơ cho sửa lời ở vài chủ như góp ý của lãnh đạo địa phương nhưng tác giả ca từ không đồng ý. Năm 1981, Chủ tịch Hải Phòng (lúc đó là ông Đoàn Duy Thành) điện thoại vào TPHCM mời nhà thơ Hải Như ra dự lễ hạ thủy tàu Hoa phượng đỏ vẫn còn nói "móc" một câu: Để nhà thơ chứng kiến những đổi thay của Hải Phòng; để nhà thơ thấy Hải Phòng hôm nay không còn "bé nhỏ" nữa. Hồi đó, bốc lên có người còn gọi Thành phố hoa phượng đỏ là "quốc ca", vì cả nước hát. Nhưng khi ca sĩ Hải Phòng hát bài này thì phải sửa hai từ. Ở câu "Hải Phòng ơi, hôm nay bé nhỏ..." phải hát là Hải Phòng ơi, hôm qua bé nhỏ, nay ta đã thấy rộng dài...

Thật lòng, đã lâu lắm rồi tôi mới được gặp lại một độc giả vừa ứng xử rất văn hóa (gọi điện thoại cám ơn, trao đổi chân tình) vừa tràn đầy cảm xúc trước một bài báo rất bình thường - loại bài không phải đi thực tế, mà chỉ vừa xem ti vi vừa viết. Với tư cách là tác giả bài viết, tôi chân thành cám ơn nhà thơ, xem đó là một sự động viên cỗ vũ lớn nhất.

Chợt nghĩ, thật là buồn nếu như báo in ra ít người đọc, ít người hồi âm. Có người bực mình còn cho là bạn đọc bây giờ nhiều người vô cảm lắm; chỉ lướt mạng, ít ai đọc báo in. Nói độc giả phần nhiều vô cảm cũng không sai. Nhưng, tiên trách kỷ. Trước hết người viết phải tự trách mình.

Thanh Tùng
VIDEO