• lễ giỗ 6

  • lễ giỗ 5

  • lễ giỗ 4

  • lễ giỗ 3

  • lễ giỗ 2

  • lễ giỗ 1

  • Lễ giỗ 2016_1

  • 49 ngày Đai Tướng

  • giơithieuweb

  • 11

  • 10

  • 9

  • 8

  • 7

  • 6

  • 5

  • 2

  • 1

Tin tức mới cập nhật
Thương binh Phạm Hữu Chung: Cả cuộc đời chỉ biết tưởng tượng khuôn mặt vợ

Từ thập kỷ 1970, người dân xã Tân Thái, huyện Đại Từ, tỉnh Thái Nguyên, không ai là không biết đến mối tình đẹp như cổ tích của vợ chồng anh thương binh nặng Phạm Hữu Chung và cô Trịnh Thị Sín.

Sau gần nửa thế kỷ, chuyện tình cảm động của ông - bà được tái hiện trong chương trình Truyền hình trực tiếp tối 26/7/2017, nhân kỷ niệm 70 năm ngày Thương binh – Liệt sĩ.

Hồi đó anh là lính trinh sát – đặc công thuộc Sư đoàn 305, bị địch bắn mù hai mắt trong trận chiến đấu bảo vệ chiến khu An Giang. Năm 1973, khi anh trở vể làng là thương binh nặng hạng ¼, mất sức hơn 90%. Còn cô Sín khi ấy mới ngoài 20 tuổi. Cảm kích trước sự cống hiến, chiến đấu anh dũng, hy sinh một phần thân thể vì độc lập dân tộc , vì Tổ quốc thân yêu  của những người lính trở về hậu phương, cô quyết định tham gia phong trào “Chị em phụ nữ tình nguyện lấy thương binh”. Chưa một lần biết mặt, chưa gặp gỡ tìm hiểu ấy vậy mà họ nên duyên vợ chồng. Người phụ nữ có dáng hình nhỏ nhắn, mảnh mai ấy đã đem lòng yêu mến và nguyện chăm sóc cho anh suốt cả cuộc đời.


Cuộc đời anh thương binh Phạm Hữu Chung đầy hi vọng khi có cái nắm tay của người bạn đời...

Thương binh Phạm Hữu Chung chia sẻ, sống với nhau mấy chục năm nhưng ông chỉ có thể tưởng tượng ra khuôn mặt của vợ. “Lấy nhau được 43 năm, nhưng tôi chưa một lần được nhìn thấy mặt mũi vợ con. Tôi chỉ tưởng tượng rằng đẹp, da dẻ trắng trẻo, mắt vừa, nhìn rất tình cảm, mũi hơi cao, miệng cười cũng rất đẹp”. Ông dành những lời ngọt ngào cho người vợ hiền thục, tảo tần.

Bà Sín cũng trải lòng: “Ông đi chiến đấu rất kiên cường, bị thương, về không nhìn thấy gì. Ông mất đi tuổi xuân, không nhìn thấy vợ con”.

Cuộc sống của vợ chồng thương binh nghèo ấy rất chật vật khi 5 đứa con lần lượt ra đời. Hai vợ chồng phải lấy củ khoai củ sắn thay cơm để nuôi các con ăn học…

Ông Chung hiểu nỗi lo toan vất vả chất trên vai người vợ tảo tần: “Tất cả lo toan thiếu thốn cũng là nhờ bà hết. Từ lấy củi rừng rồi 3 giờ sáng chở đi bán. Tôi đi chăn trâu, đi cầy bừa thì phải nhờ con biết đường dắt trâu…”

Với người thương binh già, giờ đây niềm hạnh phúc lớn lao nhất chính là gia đình. Ông bảo tất cả là nhờ vợ, không có bà chắc ông đã không sống được đến ngày hôm nay…

 

  
VIDEO